Những chàng trai K’Ho tài năng


1. Chàng trai người K'Ho đầu tiên du học và nhận bằng tiến sĩ quốc tế


“Học hết cao học là học tới đâu vậy con, Học tới thạc sĩ đã hết chưa? Buôn làng này đã có ai học lâu như thế đâu!” – người cha già của Cil Duin hỏi con trai khi biết anh trúng tuyển học bổng đi làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành Quản lý kinh tế giáo dục ở nước ngoài.
 
11 tuổi mới vào lớp 1

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo có 9 người con tại xã Lát, dưới chân núi Lang Biang, huyện Lạc Dương (Lâm Đồng), thuở nhỏ Cil Duin giống bao đứa trẻ cùng trang lứa - chỉ đi học chữ qua loa cho biết. Trẻ con ở buôn làng đa phần bỏ học theo cha mẹ lên rừng làm rẫy.

Năm 11 tuổi, chàng trai K’Ho mới vào lớp 1. Lúc này, cậu học trò nhỏ vẫn chỉ có suy nghĩ đi học cho có, bố mẹ bảo đi học thì phải đi. Chỉ từ năm học lớp 5, sau lần bỏ học gần 1 tuần nhưng bố vẫn quyết tâm dắt tay lên trường, anh mới hạ quyết tâm không bỏ học một lần nào nữa. Lên cấp 2, chỉ còn 7-8 học sinh, tới cấp 3 thì chỉ còn 5, trong đó có Cil Duin.

Vì là người dân tộc thiểu số nên Cil Duin rất vất vả mới học được tiếng phổ thông. “Lúc nhỏ, tôi cũng theo chân mấy anh chị lớn hơn đến lớp, nhưng phải tới 11 tuổi, tôi mới bắt đầu vào học lớp 1, lên lớp 4 tôi mới có thể viết được những đoạn văn ngắn”, anh kể.

Khởi đầu tưởng đơn giản nhưng với Cil Duin là những nỗ lực lớn để mở một cánh cửa mới. Cậu học trò tiến bộ rõ rệt và cứ thế giữ vững niềm say mê với con chữ khi tiếp tục theo học tại Trường phổ thông Dân tộc Nội trú tỉnh Lâm Đồng.

Năm 2002, sau khi tốt nghiệp Khoa Lịch sử tại Trường ĐH Sư phạm Huế, anh trở về Lạc Dương, trở thành giáo viên Trường THPT Lang Biang. Từ đó, Cil Duin chính thức bắt đầu hành trình “gieo chữ” trên mảnh đất nghèo và định hướng cho lớp trẻ tầm quan trọng của việc học.


Sau khi tốt nghiệp Khoa Lịch sử - ĐH Sư phạm Huế, Cil Duin trở thành giáo viên “gieo” ánh sáng tri thức cho quê hương nghèo.

Năm 2005, Cil Duin thi đậu vào cao học ngành lịch sử Việt Nam của Trường ĐH Đà Lạt, cũng là năm anh “bị bắt” về ở rể vì người K’Ho vốn theo chế độ mẫu hệ. Khi biết cậu con trai tiếp tục học cao học, người cha già của anh hỏi: “Học hết cao học là học tới đâu vậy con, Học tới thạc sĩ đã hết chưa? Buôn làng này đã có ai học lâu như thế đâu!”.


Chàng trai dân tộc thiểu số của Tây Nguyên xuất sắc nhận học bổng nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Trung Quốc.

Học hết chữ thì nghỉ

Mặc dù hiểu rất mơ hồ về trình độ bậc học nhưng người cha vẫn động viên con học tới khi nào “hết chữ” thì nghỉ. Nghe lời cha, học cho “hết chữ”, năm 2012, thạc sĩ Cil Duin trúng tuyển học bổng đi làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ở nước ngoài với chuyên ngành Quản lý kinh tế giáo dục.

Ba năm sau đó, chàng trai K’Ho đầu tiên của núi rừng Lang Biang đã hoàn thành chương trình với học vị Tiến sĩ Quản lý học tại Trường ĐH Sư phạm Bắc Kinh (Trung Quốc).

Cil Duin tâm sự rằng, cuộc đời anh đã gặp nhiều điều may mắn thì mới có thể không dang dở giấc mơ học hành. Người mẹ năm nay hơn 80 tuổi vô cùng tự hào về con trai của mình. Bà tâm sự: “Nếu như còn bố thì chắc chắn bố cũng sẽ rất tự hào và mãn nguyện vì con trai đã hoàn thành mong ước của ông”.

“Hai tuần trước khi sang Trung Quốc để học chính thức, các bác sĩ phát hiện bố bị bệnh ung thư máu, nên mình lưỡng lự giữa đi và ở nhà chăm sóc bố. Nhưng bố không đồng ý để mình bỏ ngang”, TS. Cil Duin kể.

Nghe tin bố yếu, Duin về thăm được 5 ngày thì ông mất. Sau một tháng chịu tang, Cil Duin trở lại và nỗ lực bảo vệ thành công luận án tiến sĩ chuyên ngành Quản lý học tại Trường ĐH Sư phạm Bắc Kinh.


Cil Duin rạng rỡ trong ngày anh nhận bằng tốt nghiệp tiến sĩ.

Nhắc đến tiến sĩ Cil Duin, ở Lang Biang gần như không ai không biết. Bây giờ, không chỉ gia đình Cil Duin, mà bà con, họ hàng ở Lạc Dương đều lấy làm hãnh diện vì lần đầu tiên có một người con K’Ho ở mảnh đất này học lên tận tiến sĩ. Mỗi lần Cil Duin đi và về, bà con hàng xóm lại thường lấy ché rượu cần và con gà để đón như một cách thể hiện tình cảm quý mến.

Sau những cố gắng không ngừng nghỉ, anh Duin đã được tín nhiệm giao nhiệm vụ trong ngành quản lý giáo dục, góp phần thúc đẩy việc học ngay trên quê hương mình.

Tấm gương sáng của buôn làng

Thời đại đổi mới, ở Bon Dơng 1 ngày nay trẻ em người K’Ho đã có điều kiện đi học, tiếp xúc giáo dục ngay từ sớm. Tuy vậy, câu chuyện về hành trình đeo đuổi con chữ tới cùng của tiến sĩ Duin luôn được mọi người nhắc tới như tấm gương sáng nhất khi giáo dục con cái. Vợ của tiến sĩ cũng là một giáo viên.

Già làng Kră Jăn Tên, nguyên Phó Bí thư Huyện ủy Lạc Dương, rất tự hào mỗi khi được hỏi về người con của núi rừng Langbiang: “Ngày xưa nhà nó nghèo, lại đông anh em, điều kiện lúc đó để học được con chữ thôi đã là khó khăn lắm rồi, nhưng nó còn làm được điều mà cả vùng, cả huyện này chưa ai làm được, đó là mang về tấm bằng tiến sĩ.

Trong những buổi sinh hoạt cộng đồng, tôi vẫn nhắc nhở con em đang đi học phải có nghị lực vươn lên noi gương theo Tiến sĩ Duin. Phụ huynh phải chăm lo, quan tâm việc học cho bọn trẻ, chỉ có thế sau này mới đỡ khổ được, mới tiếp cận được cái văn minh tiên tiến trên thế giới”.


Tiến sĩ Duin trở thành tấm gương sáng nhất cho buôn làng về học tập.


Hiện, tiến sĩ Cil Duin đang công tác tại Phòng Giáo dục huyện Lạc Dương.

Cô Nguyễn Thị Hiền, nguyên Trưởng phòng Giáo dục huyện Lạc Dương, có trên 35 năm công tác trong ngành giáo dục địa phương và là giáo viên dạy Cil Duin thời phổ thông, cho biết: “Đến thời điểm này, ngoài Cil Duin thì ở H.Lạc Dương chưa ai có học vị tiến sĩ.

Người dân của buôn làng đều gọi Cil Duin là thầy, ngay cả bây giờ khi Duin đã thôi dạy và chuyển về công tác tại Phòng Giáo dục huyện Lạc Dương - như là một sự kính trọng và yêu mến vô bờ”.
 

2. Chàng trai K’ho bỏ phố về với buôn làng
 

Trong lúc đâu đâu cũng nghe người ta nói đến nông nghiệp công nghệ cao thì có một chàng trai trẻ người dân tộc K’ho, 27 tuổi, lại bỏ việc, bỏ phố về rừng làm nông nghiệp truyền thống.

Từ con heo đen bản địa

K’Brooke người thôn Lăng Cú, xã Gung Ré, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng. Anh được xem như người thành đạt ở thôn bởi tốt nghiệp Đại học Tây Nguyên ngành quản lý đất đai và sớm có việc làm ổn định với mức thu nhập 10 triệu đồng/tháng ở một công ty cổ phần về giải pháp công nghệ và trắc địa.

Nhưng làn sóng khởi nghiệp đã bứt Brooke về rừng. Vượt lên nhiều lời khuyên ngăn của gia đình, anh tham gia cuộc thi dự án khởi nghiệp do Trung tâm Nghiên cứu kinh doanh và hỗ trợ doanh nghiệp (BSA) tổ chức. Brooke là cái tên duy nhất người dân tộc K’ho lọt vào chung kết cuộc thi cùng với sáu dự án của các bạn ở nhiều dân tộc khác nhau.


45 con heo đen của K’Brooke đang trong giai đoạn sinh sản Ảnh: Ngọc Ngà
 
Dự án khởi nghiệp của Brooke là mô hình nuôi heo đen sinh thái. Ý tưởng này xuất phát từ nhu cầu của thị trường về thực phẩm sạch và những vấn đề đặt ra trong việc bảo tồn nguồn heo đen - đặc sản trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Đây là giống heo được người dân bản địa thuần hóa từ heo rừng, có sức đề kháng cao với môi trường chăn thả tự nhiên, heo khỏe, ít dịch bệnh có khả năng phát triển và sinh sản ổn định trong điều kiện dinh dưỡng kém. Thực tại việc nuôi heo đen trong các buôn làng cũng đang tồn tại nhưng với quy mô nhỏ, rải rác và không đủ đáp ứng cho thị trường. Bà con chủ yếu nuôi thả rông, gây ô nhiễm môi trường. Đó là lý do mà nhiều địa phương trong đó có Di Linh, khuyến khích bà con chăn nuôi tập trung trong chuồng trại.

Đầu năm 2017, K’Brooke thành lập tổ hợp tác nuôi heo đen tập trung với số vốn ban đầu là hơn 300 triệu đồng. Tổ hợp tác với năm thành viên thường trực và trên dưới 10 nhân công theo thời vụ. Theo K’Brooke, nuôi heo đen theo dạng sinh thái sẽ đem lại sự khác biệt trong chăn nuôi tạo ra một lợi thế cạnh tranh tốt về chất lượng và giá cả.

Việc chăn nuôi heo được thực hiện tại một rẫy cà phê giáp bìa rừng thuộc thôn Bơ Nơm, xã Sơn Điền. Nơi đây có suối nước chảy quanh năm; có chuối rừng, măng tre, lá bép và cây cỏ tự nhiên là nguồn thức ăn chính cho đàn heo. Ngoài ra, K’Brooke còn cho heo ăn bổ sung cám gạo, cám bắp (không sử dụng cám tổng hợp),... Heo được thả trong một rẫy cà phê rộng. Chẳng những heo không làm ảnh hưởng đến gốc cà phê mà trong quá trình kiếm ăn, chúng dùng móng chân, mõm cày dũi góp phần làm tơi xốp đất, nước tiểu, phân của chúng giúp bồi bổ đất để cây cà phê phát triển tốt.

K’Brooke đã khéo tập cho heo thói quen nghe tiếng kẻng để tối đến hoặc khi nào cần tụ tập đàn heo cho chúng ăn hoặc kiểm tra đàn, chỉ cần đánh kẻng là cả bầy từ lớn tới bé đều thi nhau chạy về chuồng. Nước suối được sử dụng để phát điện (2 kW) vừa thắp sáng vừa sưởi ấm cho heo con vào ban đêm. K’Brooke đã đầu tư hệ thống máy xén thức ăn cho heo, dùng men vi sinh để ủ thức ăn cũng như xử lí phân và chất thải, sử dụng vaccine để tiêm phòng...

K’Brooke nói với tôi bài toán mà anh đã tính nằm lòng rằng: Với số lượng 45 con trong giai đoạn sinh sản như hiện tại, bình quân một năm sẽ sản sinh ít nhất trên 300 heo con/hai lứa. Trại sẽ xuất heo hơi từ 15kg trở lên, giá heo hơi trung bình là 100.000 đồng/kg. Tổng doanh thu từ trang trại trong một năm sẽ là 450 triệu đồng, trừ chi phí 307 triệu đồng còn lãi ròng 143 triệu đồng.

Chiều về, khi tiếng kẻng gọi heo vang lên keng keng còn có 50 con dê trong độ tuổi sinh sản và rất nhiều dê con cũng lao từ triền núi về chuồng. Con nào con nấy bụng căng tròn. “Dê hoàn toàn không ăn cám, chỉ ăn rau rừng nên gần như mình không tốn bất cứ chi phí nào ngoài tiền giống,” K’Brooke nói.  

Bên cạnh đó, cũng trong khu vực chăn nuôi này, Brooke còn tận dụng chăn nuôi gà với số lượng lớn cũng từ nguyên liệu tự nhiên. Chứng kiến bao nhiêu heo, dê, gà và nhất là cảnh sau mỗi lần đi học hay đi xa về phát hiện ra một số con heo, dê, gà vừa được sinh ra, thật vui và ấm áp.


Đàn dê 50 con chăn thả trên rẫy, hầu như không tốn bất cứ chi phí nào. Ảnh: Ngọc Ngà
 
Chăn nuôi thuận theo tự nhiên là cách mà người K’ho đã làm bao đời nay nhưng rồi dần quên lãng. Không chỉ có vật nuôi bản địa, K’Brooke còn đang theo đuổi một giấc mơ lớn hơn với cách trồng cà phê và những cây trái bản địa. “Với riêng mình nông nghiệp là cuộc sống,” K’Brooke nói.

Theo anh, trong ba lĩnh vực chính của cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 hiện nay có công nghệ sinh học. Trong đó, tập trung vào nghiên cứu để tạo ra những bước nhảy vọt trong nhiều lĩnh vực bao gồm cả nông nghiệp mà cốt lõi là làm sạch, ăn sạch, đi đôi với bảo vệ môi trường.

Cách mạng trong nông nghiệp, theo như cách của K’Brooke, đã được thực hiện ngay trong chính vườn cà phê của gia đình. Mùa khô, khi trời nắng lên đến đỉnh điểm, thiếu nước xảy ra trầm trọng trên hầu khắp diện tích cà phê ở vùng Di Linh. Để giảm thiểu điều này, từ ba năm trước, K’Brooke đã thuyết phục bố mẹ cho trồng xen cây muồng vào vườn cà phê.

“Mình nghĩ trồng xen cây muồng có cho thu nhập gì đâu, phí đất. Nhưng Brooke cứ năn nỉ mãi nên cũng để cho nó trồng”, bà Ka Phiu - mẹ Brooke - nhớ lại. Chàng kỹ sư đã ươm thành công cây muồng và trồng xen để che bóng, chắn gió cho cây cà phê. “Ba năm thôi cây đã lớn rồi, nắng (người) trốn nắng, mưa (người) trú mưa mà cũng đỡ lo cà phê đổ ngày bão”, bà Ka Phiu phấn khởi nói.

Một thói quen làm cà phê mà K’Brooke vẫn nhớ như in trong cả tuổi thơ là phải siêng xạc cỏ: “10 tuổi thôi mình đã biết đi xạc cỏ đổi công. Ngày ấy, không xạc cỏ là không giỏi, không siêng nên người ta chê”. Nhưng sau này, với sự ham tìm hiểu, nhất là được truyền cảm hứng từ các cuốn sách Cuộc cách mạng một cọng rơm và Gieo mầm trên sa mạc của Masanobu Fukuoka, K’Brooke nhận ra giá trị của một số loại cỏ nhất định đối với đất. Bởi thế, anh không cần phải xạc cỏ mà chuyển sang quản lý sự phát triển của cỏ để vừa giữ độ ẩm cho đất, vừa bớt chi phí mua phân bón. Hiện điều này đã được bà con cả thôn Lăng Cú học tập từ rẫy cà phê nhà ông K’Díp - bố của K’Brooke.


Vườn cà phê trĩu quả như thành quả ngọt ngào của mô hình nông nghiệp thuận tự nhiên mà K’Brooke đam mê theo đuổi. Ảnh: Ngọc Ngà
 
Không chỉ vậy, bốn sào đất bố mẹ cho Brooke sở hữu ở Đinh Trang Thượng là đất dốc đứng, anh đã chấp nhận không thu cà phê mấy năm để tập trung cải tạo đất và trồng cà phê theo hướng nông - lâm kết hợp. Đây là phương thức canh tác mà cây thân gỗ được trồng và khai thác trên cùng một diện tích với cây cà phê.

Theo anh, hiện nay bà con chủ yếu canh tác theo hướng thâm canh thuần loài. Nghĩa là chặt phá rừng để mở rộng diện tích canh tác, chú trọng sản lượng, thuốc trừ sâu được tận dụng triệt để. Điều này làm đất dần cạn kiệt dinh dưỡng, thiên tai mà nhất là lũ quét, hạn hán đe dọa thường xuyên dẫn tới mất mùa,... Thâm canh thuần loài đồng nghĩa với không có tương lai.

Nông, lâm kết hợp là giải pháp từ tự nhiên, cây thân gỗ sẽ điều tiết, ngăn dòng chảy của nước vào mùa mưa, giữ nước thấm dần vào đất tăng độ ẩm, độ phì nhiêu. Đồng thời cải thiện khí hậu tiểu vùng, thích ứng với những biến đổi khí hậu. Tạo sự đa dạng sinh học với những côn trùng có ích. Việc đa dạng các loại cây còn phục hồi các hệ sinh thái, tạo thêm thu nhập cho người dân.

“Cuộc sống có ấm no người ta mới lo tới chuyện bảo tồn văn hóa. Bởi thế nông nghiệp không đơn thuần chỉ là sản xuất mà đó còn là cuộc sống,” K’Brooke tâm tình.

Hiện anh đang sử dụng phương pháp này trên diện tích của gia đình, nhưng trong chàng trai trẻ vẫn luôn ấp ủ kế hoạch nhân rộng trên một vùng cà phê rộng lớn bởi với Brooke “đó là giấc mơ của cuộc đời.”

Thế nên từ chuyện cây cà chua thân gỗ giá trị cao đang được bà con nông dân trồng xen canh với cà phê, anh hào hứng nói rộng về đa canh cây trồng. Anh bảo đây là việc tốt đem lại sự bền vững trong nông nghiệp. Trước khi trồng cây gì mới thì chúng ta nên tìm hiểu cây đó đem lại lợi ích cho đất hay đem lại hiệu quả kinh tế nhiều hơn. Đây là một điều sống còn trong sản xuất nông nghiệp. Khi bạn luôn chăm lo về hiệu quả kinh tế đồng nghĩa bạn đang hủy hoại sự sống khác cũng như bạn khát khao. Rừng là vàng vì rừng có đất tốt nên bạn hãy chú ý nên trồng xen cây gì cho hiệu quả và hướng đến bền vững. Trong một vườn bạn nên chọn hai cây công nghiệp chính và một cây rừng. Điều này sẽ tạo ra sự cân bằng sinh thái. Một cánh rừng luôn có những thảm thực vật phân tầng lớp và đất đai cũng thế. Hiện nay chúng ta đang độc canh quá nhiều. Việc này đồng nghĩa là chết. Sẽ chết sự sống của đất. Sẽ chết khi giá cả xuống đáy...

Thuận tự nhiên là một cụm từ đang cần chung tay xây dựng một sự cân bằng sinh thái mà Koho farm đang theo đuổi từng ngày. Chim ăn chuối chín không hẳn là thảm kịch mà là tín hiệu đáng mừng vì khu vườn luôn thu hút nhiều chim chóc và các loại động vật khác cùng sinh sống hài hòa. Một vật chất không thể mất đi mà chuyển từ dạng này sang dạng khác để đem lại một quá trình sinh tồn và phát triển. Cuộc sống chúng ta cũng vậy, phải biết cho đi rồi sẽ nhận lại thông qua một vật chất khác. Một nền nông nghiệp bền vững là bạn phải hiểu tự nhiên, hiểu quy luật của vũ trụ và một tư duy thông thái. Koho farm đang gây dựng khu rừng, một trang trại thuận tự nhiên chính là tạo ra những sản phẩm an toàn - ngon và bảo vệ môi trường sống của chính chúng ta...

Không chỉ kinh doanh cho riêng mình, K’Brooke còn làm tư vấn, hỗ trợ tận tình bất cứ ai có nhu cầu làm nông nghiệp bền vững và làm giàu bằng tri thức bản địa. Đó chính là cách vận hành của nền kinh tế chia sẻ. Anh triết lý: “Nếu bạn muốn đi nhanh thì hãy đi một mình. Còn nếu muốn đi trên con đường lâu dài thì hãy đi chung với những người khác.”
 

3. Chàng trai K'Ho dạy tiếng Anh miễn phí cho trẻ em


Đều đặn vào chiều thứ bảy và chủ nhật hàng tuần từ tháng 9/2018 đến nay, hội trường Thôn 15 (xã Lộc Thành, huyện Bảo Lâm) lại trở thành lớp học rộn ràng tiếng trẻ ê a những câu chữ tiếng Anh. Lớp học ấy do chàng trai người K’ Ho, K’ Xiam Lo Minh (35 tuổi) tổ chức và trực tiếp đứng lớp giảng dạy. 


 Anh K’ Xiam Lo Minh chỉ dẫn cho các em từng câu chữ tiếng Anh. Ảnh: Đ.Anh
 
 
Những chiếc bàn, chiếc ghế của hội trường thôn được ghép lại thành dãy bàn học, chiếc ti vi mượn của thôn được tận dụng kết nối với máy tính xách tay để làm “bảng”. Tất cả chỉ có thế, nhưng lớp tiếng Anh của Minh lúc nào cũng đông trẻ, chủ yếu là trẻ con người đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống ở khu vực xung quanh, theo học kể từ khi tổ chức lớp đến nay. Ý tưởng để mở lớp học rất đơn giản, chỉ là thấy trẻ em trong vùng ít có điều kiện đến các trung tâm ngoại ngữ để học, nên Minh đã tổ chức lớp với mong muốn các em được tiếp cận môn ngoại ngữ này sớm hơn. Ngoài công việc chính là dạy tiếng Anh tại trung tâm ngoại ngữ, Minh tranh thủ thêm thời gian rảnh vào các buổi chiều thứ bảy và chủ nhật để dạy tiếng Anh miễn phí cho con em người đồng bào dân tộc K’Ho trong buôn làng. Mỗi buổi học như thế luôn bắt đầu bằng những câu chào hỏi bằng tiếng Anh giữa thầy Minh và các học trò nhỏ. Háo hức đến lớp của thầy Minh, nhiều em vẫn mặc nguyên bộ đồng phục đi học ở trường. Em Ka Giang Thị Hường (học sinh lớp 5 Trường TH Lộc Thành B) chia sẻ: “Ở trường, con đã được học tiếng Anh từ lớp 3. Khi tham gia lớp học này, thầy Minh dạy cho con tỉ mỉ từng câu, từng chữ nên rất dễ hiểu. Từ lúc đi học ở đây con thấy học tiếng Anh rất hấp dẫn và rất thích, con sẽ cố gắng học thật giỏi để thầy vui lòng”.
 
Trước khi mở lớp học này, anh K’Xiam Lo Minh phải dành nhiều ngày liền đi đến từng nhà dân trong buôn để vận động phụ huynh cho con em tham gia. Từ vài em theo học ban đầu đến nay lớp học đã phát triển lên đến con số hơn 80 em với 4 lớp dành cho cả học sinh tiểu học và THCS. Với số lượng học sinh khá đông nên Minh tổ chức dạy theo ca để đảm bảo mỗi lớp tầm khoảng 20 em để việc dạy và học hiệu quả hơn. Có lớp tiếng Anh của thầy Minh, nhiều bà con trong thôn cũng vui mừng và yên tâm hơn khi con em mình có điều kiện tiếp cận môn học này. Ông K’Rơi, phụ huynh có con theo học lớp của thầy Minh chia sẻ: Với vùng còn nhiều khó khăn như ở đây thì lo cho con cái đến trường thôi đã là khó nên việc đến trung tâm để học thêm tiếng Anh thì còn khó hơn gấp bội. Chính vì vậy, lớp học tiếng Anh của thầy Minh được mọi người rất ủng hộ. Bản thân Minh là đồng bào trong thôn mà biết suy nghĩ, chăm lo cho con em như thế là rất đáng quý”. 
 
Sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn khó khăn, vất vả nên Minh rất hiểu, chia sẻ và luôn đồng hành với những thiếu thốn đối với các em học sinh đồng bào dân tộc. Để tổ chức lớp, ngoài tự trang bị máy tính xách tay, Minh còn photo sẵn những bài tập viết, tập đọc cho các em. Anh Minh cho biết: “Khi tham gia giảng dạy ở trung tâm ngoại ngữ mình chợt nhận thấy các em ở trong buôn làng mình còn nhiều thiệt thòi khi không có điều kiện được học thêm như những bạn trong thành phố. Vậy nên mình mới có ý định mở lớp dạy tiếng Anh miễn phí cho con em trong buôn làng trau dồi thêm kiến thức, kỹ năng về nghe, nói tiếng Anh để có thể giúp ích cho các em sau này. Dù lớp học còn rất nhiều khó khăn nhưng thấy các em ham học và ngày càng tiến bộ giúp mình có thêm động lực để dạy tốt hơn”. Trong các buổi đứng lớp, thầy và trò sử dụng hoàn toàn bằng tiếng Anh. Bắt đầu bằng những câu ngắn, dễ nghe sau đó là những câu dài, từ vựng khó hơn hoặc những bài hát tiếng Anh vui nhộn... “Mình giao tiếp bằng tiếng Anh để giúp các em luyện kỹ năng nghe - nói, có vậy các em mới nhớ được từ vựng và quen với thực hành nhiều hơn” - anh Minh cho biết thêm.
 
Thôn 15, xã Lộc Thành là thôn đặc biệt khó khăn của huyện Bảo Lâm. Là một người con nơi đây, K’Xiam Lo Minh rất cố gắng trong việc học hành. Tốt nghiệp Trường Đại học Kinh tế kỹ thuật Bình Dương, chuyên ngành tiếng Anh doanh nghiệp, sau đó Minh tiếp tục học và tốt nghiệp cử nhân Anh văn hệ chính quy. Chia sẻ về lớp học này, Bí thư Đoàn xã Lộc Thành Trần Mạnh Thắng cho biết: Trong điều kiện thiếu thốn và khó khăn ở địa phương như hiện nay, việc anh Minh mở lớp học tiếng Anh miễn phí cho các em như thế này rất đáng mừng. Hiện nay, Đoàn xã cũng hỗ trợ thêm bằng cách vận động đoàn thể địa phương giúp đỡ về điều kiện vật chất để tiếp tục duy trì lớp học, đồng thời vận động thêm giáo viên trong vùng tham gia giảng dạy, mở rộng thêm những môn học khác để bồi dưỡng kiến thức cho các em.
Ngọc Trang tổng hợp


Tags
Tiêu điểm
Top